Bạn giao một việc lớn, nhiều phần, trong một prompt dài. Agent ôm hết, chạy một mạch, trả về một khối to — và giờ bạn phải đọc cả khối để tìm xem nó sai chỗ nào, hay phần nào kéo phần nào lệch. Context bị nhồi đủ thứ cùng lúc, nên mỗi phần đều nhạt hơn nếu làm riêng.
Việc lớn hiếm khi là một việc — nó là vài việc dính vào nhau. Khi bẻ ra thành mảnh có mục tiêu riêng, mỗi mảnh chỉ cần đúng phần context của nó, và bạn kiểm được từng mảnh trước khi nó kịp kéo cả khối đi sai. Đây là cách điều phối ngay cả khi bạn chỉ có một agent: chia để dễ nhìn, không phải để chạy nhanh.
✕ Một khối
✓ Vài mảnh gọn
Dán nó khi việc đủ lớn để bạn thấy "nó gồm mấy phần". Mấu chốt là bắt nó nói trước cách chia và chờ bạn gật — vì chỗ dễ hỏng nhất không nằm trong từng mảnh, mà ở đường ranh giữa chúng: cái gì thuộc mảnh nào, mảnh này có cần biết kết quả mảnh kia không.